Thì ra tại mặc cảm hèn kém làm cô tưởng ra vậy. Thằng bé lại biết cách kéo hai khuỷu tay cô ra phía sau nên đôi vú càng căng lên, vừa tròn, vừa đầy, lại có vẻ nặng nặng. Khi cô còn đang băn khoăn thì cậu ta đã úp hai tay lên vú cô, điều chỉnh lại cái lúp cho ôm sát lấy lườn vú tròn trịa.

Cái quán quê

Lúc hai người vào nhà, gã vô buồng thay đồ, thằng Lực cũng mò theo. Gã nhìn nó nhưng không nói gì. Tới nước này còn cản nó được sao ? Kệ nó muốn dòm thì cho dòm tha hồ. Gã bỏ cái quần ướt xuống đất cái phịch, rồi quơ lấy cái quần đùi khô tròng vào, gã kéo lên nửa lừng thì tay thằng Lực giữ lại.

Món ngon cho bé: Cháo óc heo bồ ngót bổ dưỡng - Bếp Gia Đình

Thằng Tâm bực mình vì có tiếng léo nhéo kêu réo của ai đó ngoài bờ sông. Hai ngày rồi, nó chờ anh Hai mà không thấy ổng về. Còn người không cần thì tới quấy rầy nó. Nó dòm ra thấy năm sáu người đàn ông lom khom khiêng cái gì đó. Tò mò, nó chạy ra coi. Vừa tới trước ngõ, nó đứng chết trân không nói được tiếng nào. Người ta đang khiêng cái xác ướt nhẹp sình trương nức nở của anh rể nó vô chòi. Cái áo căng bung đứt cúc để lòi lớp thịt da nức nở, tái nhợt. Tròng mắt gần như muốn lồi ra ngoài, khắp người xây sát bởi vết rỉa rói của cá tôm.

TV Show

Thằng nhỏ đã từng thấy lập lờ có, tận mắt có, lại còn đã sờ khám rồi nữa, nhưng gọi là thấy lồn cô giáo to như lúc này thì thú thiệt là chưa. Trò đời cửa mình đàn bà đứng thì khép, đi thì nhai, ngồi (hoặc nằm) thì cười toét tòe loe. Đám lông lại nửa che nửa mở mới làm cho nó lâm ly bi đát nữa chớ.

Có tiếng đối đáp, nhưng nó không nghe rõ, sau đó thì anh Hai nó xuống chiếc ca nô. Tiếng máy nổ ròn và chiếc ca nô ngóc mũi lên, vọt đi như tên.

Cô Hà thấy mãi thằng bé không ra nên hỏi vọng vào: cháu làm gì trong đó mà chẳng ra lo dọn cơm nước đi. Nó ấp úng tựa người ngậm hột thị, cô giáo phải xề lại gần hỏi lần nữa, nó mới thú nhận về chuyện ỷ y nên không mang quần áo vào. Cô giáo bật tức cười, nhưng cố nén mà vào lấy đem cho nó.

Thằng bé vểnh tai định hướng rồi nhào vào phía phát ra tiếng kêu, tay vung loạn xạ. Mục đích của nó là nhỡ có ai đang hành hạ cô thì nó gỡ bung ra. Trong bóng khuya nó chạm vào hai cánh tay cô khoắng lia lịa, hầu là cố xua đẩy sự bám víu gì đó vào người cô. Nó hoảng hốt đè doãi hai tay ra giữ lại và gọi lay thức cô, song cô hung quá, không chịu ngưng, trái lại hai chân còn đạp vung vít nữa.
Nó phải lớn tiếng hét thi với cô: cháu đây mà cô, ai làm gì cô thế. Lúc này thì nó đã đè ập lên một khoảng người cô, nhưng cô vẫn giãy kịch liệt. Nó phải dùng ngực chặn bớt hai tay và dùng tay giữ lấy chân cô mà kêu gọi cho cô tỉnh: không có gì đâu cô, có cháu đây, cô mớ gì kinh khủng mà cô hét dữ vậy.

Nắng chấp chới trên hàng cậy khẽ lay nhẹ vào phòng. Những bóng nắng rung rinh in lên vách, đập những mảng tối lướt qua lại như lá quạt. Hà nhỏm dậy, nhớ ra cái mắc áo phơi mấy món đồ lót ở ngoài cửa sổ bị gió thổi đung đưa, đẩy hắt bóng nắng vào.

Cô nhìn rõ nó đang nằm ngủ nơi đó mà sao hai tay nó vẫn nho nhoe sờ mân mê hai vú cô, gợi khươi cho các đầu vú không lúc nào yên. Cô tưởng chừng các núm vú đã muốn nứt tung lên mà thằng bé còn chưa chịu lơi tay. Nó ôm trọn hai bầu vú, bóp như bóp quả vú sữa cho mềm rục ra rồi mới há miệng cắn cái soạt. Những đầu vú mà có thời kỳ cô nghĩ bị mõm mòm vì chẳng được ai sờ nắn thì giờ nó róng rực lên hết thảy.

Cho nên thằng bé giục tới giục lui mà cô ì ạch tìm kế hoãn binh. Việc này thật dở, một mình thì cô làm không xuể mà để cậu nhỏ giúp thì làm sao ấy. Thằng bé thấy cô cứ lẳng nga lẳng ngẳng nên nói xẵng: cô dây dưa thế thì bay hơi hết. Vừa nói nó lại lấy gói long não định chọc thủng giấy để trút vào nồi, nó trù trờ hỏi gắt: sao cô có định xông hay thôi, để cháu dẹp.

Kể cũng lạ, thằng bé thì nhởn nhởn nhơ nhơ mà cô thì luôn dấm dúi giữ mình. Nhìn vào đâu cô cũng thấy lởn vởn tội lỗi. Cầm cái áo nào lên, cô phải ngửi qua xem có vương lại hơi hướm của nó không. Cái thằng lịt lịt, cô sợ nó mết cô quá đâm làm bậy. Con trai nào chẳng tò mò, ba cái nịt vú và quần sịp của người nữ là mấy khứa mon men cầm hít ngửi cả.

Raian ôm ghì lấy nàng. Carol đưa tay ra kéo sát Raian vào mình hơn. Nàng khóc. Nước mắt ướt đầm vai áo Raian. Rồi bỗng chợt, bàn tay nàng lại đẩy anh ra.

Soọng-cô là dân ca của đồng bào dân tộc Sán Dìu. Hát Soọng-cô chủ yếu là phần hát đối đáp giao duyên. Sau đó là phần hát trong đám cưới, Soọng-cô được hát theo sách, có bài bản sẵn. Người đi hát phải thuộc sách hát. Họ dẫn câu hát trong sách ra để hát đố. Người đáp cũng nhờ thuộc sách mà trích ra những câu hợp cảnh hợp tình để hát đáp câu hát hỏi.

· Luật chơi:
Đội nào chọi hết số banh và có số lon ngã nhiều hơn là thắng.
Đội nào đứng ném lon mà chân chạm mức là không tính.

Bây giờ thì thằng nhóc thở dài. Đàn bà thiệt là kín bưng khó lường như hũ nút. Họ nghĩ gì, tính gì, có họa trời mới hiểu được. Lại thêm câu chuyện cô Hà vừa giảng giải cho nó nghe, mấy mụ bà liểng xiểng khi tới gần ngày có tháng. Bất chợt, thằng bé hỏi hay là bả tới cữ nên nhấm nhẳng cũng nên.

Lúc này nếu có ai nhìn thấy chắc sẽ nghĩ cô là một con rắn đang múa khúc trong đền thờ nữ thần vì cô uốn éo mềm oặt như thân xà vậy. Hai mắt cô nhắm nghiền lung linh, bàn tay thoăn thoắt vò day lên những cái vú vốn đã căng lên hết cỡ. Có lúc cô phải dón ngón tay nắm lấy núm vú lăn se như vo cục bột mới thấy bớt thổn thức, không hiểu sao cô nghĩ phải nhờ đến một cái miệng đàn ông bú mút vào họa may đầu vú mới đỡ tê.

Uước gì carol vẫn là hoàng phi Men vẫn là hoàng đế ai cập nếu mình là tác giả mình sẽ viết một kết thúc như vậy, raian dù men nhưng vẫn mất đi một ít sức mạnh dũng mãnh của một vị hoàng đế vá men để tóc dài đẹp hơn Raian để tóc ngắn, Men mặc áo quần cổ đại đẹp hơn là Raian mặc quần áo hiện đại, Men luôn mang cây kiếm trên tay rất dũng mãnh và còn si tình với Carol nữa.

Cho nên nhân cuối tuần cô được nghỉ, hôm ấy nó lo ráo riết chu toàn mọi việc xong thì nó quyết phải gặp cô cho rồi. Lúc ấy, cô đang nằm trên giường nghĩ ngợi gì đó, nó bước ghé vào, thập thò như con mèo rình chuột. Cô thoáng giật nẩy mình khi nhìn ra dáng nó, cô nói cao giọng: mày vào đây làm gì. Nó thấy không thể kể lể dây dưa, sợ mất trớn và cũng không muốn lằng nhằng lâu lắc, nó nói tỉnh bơ: cháu vào xin phép cô cho cháu ra đi.

Mày chỉ tài nói phét. Ở đây bốn bề sông rạch, ruộng nương liền sông rạch, mày không lội sông thì bay qua ruộng, qua biền được sao ?

Mũi dao lao tới quá nhanh. Không ai có để tỉnh táo và thời gian để định thần lại sự việc xảy ra. Carol toàn thân cứng đờ vì kinh hãi, đưa hai tay ôm lấy mặt Nhưng đúng lúc ấy, một thân người lại liều mạng lao ra phía trước, chắn ngang trước mũi dao Đầu óc Carol quay cuồng. Nàng thấp thoáng nhìn thấy một dòng máu đỏ tươi trào ra Tiếng người ngã phịch xuống đất Tiếng la ó thát thanh Dưới chân Carol, Menfuisư nằm đấy, hai tay ôm lấy vết thương trước ngực, quằn quại trên nền đất. Trái tim nàng đau đớn như bị bóp nghẹt. Carol hoảng hốt ngồi thụp xuống vực đầu chàng, gào lên:

Bài viết phổ biến
Thú vị
Bao tử heo sau khi chế biến sẽ có độ giòn, dai rất thú vị, chưa kể bao tử heo lại ít ngấy nên có thể ăn nhiều bữa liên tiếp Chưa kịp lắng xuống khi hàng loạt những bức ảnh nóng của cô giáo Hải Yến, thì một cô giáo khác tại Bắc Giang lại gây nhiều

Thông tin liên hệ

Điện thoại:
Email:
Website: