Mot nguoi thua trong trai tim anh

-“Nếu vứt sâu đi thì còn cái gì mà ăn? Cứ nấu tưới đi! Sâu cũng bổ béo, cũng nhiều 8766 prồ-tê-in 8767 , sâu gạo chứ có phải là dòi ở ngoài chuồng xí đâu mà ngán!”

Người trong giang hồ : Chapter 1752: chỉ thua một người

Tối ba mươi Tết ở K8 Suối Máu không khí thật là rộn rã tưng bừng. Mọi lán đều đã chuẩn bị sẵn sàng chương trình văn nghệ chào đón Chúa Xuân. Sân khấu văn nghệ được thiết lập giữa sân tập họp. Đèn điện sáng choang. Cờ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam che kín cả sân khấu.

Loi bai hat Nguoi Thua Trong Trai Tim (Huynh Gia Quy) [co

Năm 65 tuổi, cô bé Yến Khoa thi vào trường Cao đẳng Văn hoá - Nghệ thuật nhưng ba năm sau mới chính thức đi hát với nghệ danh là tên thật của mình. Năm 7555, Yến Khoa trở thành ca sĩ độc quyền của TT Đồng Giao, xuất hiện khá ấn tượng trong CD Công chúa Hoàn Châu hát chung với Đan Trường, Nhật Hào. Và. Xem toàn bộ

Lời bài hát Người Thừa Trong Trái Tim (Huỳnh Gia Quý) [có

Trại Suối Máu vốn dĩ là trại tù Phiến Cộng Tam Hiệp của Quân Đoàn 8. Trại có hai khu, hai hệ thống hàng rào. Lớp rào trong nhốt tù, rồi tới khu canh tù, ngoài cùng là rào mìn phòng thủ. Trại tù Phiến Cộng này có sáu khối. Mỗi khối cách biệt nhau bởi một khoảng đất trống, có rào mìn. Từ khối này muốn liên lạc với khối kia chúng tôi phải hét lên mới nghe tiếng nhau. Ra khỏi hàng rào thứ nhất, tôi chứng kiến vài sự đổi đời. Cái miếu thờ Thổ Địa trở thành cái chuồng nuôi heo. Nhà Thờ và Niệm Phật Đường của trại tù binh đã thành chuồng gà sản xuất. Sư và Cha, Tuyên úy của trại này, chắc cũng đi tù đâu đây không xa! Ngoài xa, bên kia hàng rào mìn là bãi cỏ trống rồi tới đường quốc lộ 6.

Thua Một Người Dưng Kim Tiểu Long

Tiếng sáo trúc Tô kiều Ngân lâm ly bài “Mùa Xuân Trên Thành Phố HCM” hòa ca cùng tiếng sáo miệng của Nguyễn Tuyên Thùy. Tôi nghe vọng lại từ các khu khác, đại để, bạn tù cũng chỉ hát những bài ca eo éo, nghe rợn tóc gáy, như “Cô Gái Vót Chông,” “Tiếng Đàn Ta Lư,” “Năm Anh Em Trên Chiếc Xe Tăng” vân vân Khắp sáu K sáng rực ánh đèn, vang rền tiếng nhạc

Người Thừa Trong Trái Tim Hoàng Châu

Anh em chúng tôi gặp nhau thường ngày, tụ tập từng nhóm, đánh cờ tướng, tán gẫu, bàn chuyện nhà cửa, gia đình, nước non, thời quá khứ. Trong những lúc tụ tập chuyện trò, chúng tôi nghe bạn bè rỉ tai rằng, chính quyền Giải Phóng đang nghiên cứu hồ sơ cá nhân của từng người, để xét tha. (?) Cũng có tin bi quan, cho rằng chúng tôi sắp bị đưa ra tòa án nhân dân để xử tội. Chúng tôi thực sự hoang mang, chẳng biết tương lai mình sẽ đi về đâu.

Hôn nhân là khi hai con người tự nguyện gắn bó với nhau, ràng buộc nhau bởi sự tha thiết. Khi đã không còn tha thiết, sự ràng buộc còn có nghĩa lý gì không? Nếu vậy, hãy tự giải thoát cho mình và cho người, con ạ!

Sáng ba mươi Tết, lại gặp ngày tổ tôi trực lán, tôi và một số bạn bị chỉ định xuống làm việc tăng cường cho lán 9 nhà bếp. Tôi phụ việc vo gạo cho thằng Niếu và anh Cung. Những tạ gạo đựng trong bao viền chỉ xanh rất cũ được chuyển về từ bưng biền. Gạo thì mốc vàng, mốc xanh. Những tổ sâu gạo to như nắm tay.

Ngày xưa, mỗi độ Giao Thừa, cho dù lúc đó tôi đang đi hành quân với một toán Biên Vụ (Viễn Thám) quân số chỉ có năm người, lần mò trên những nhánh của hệ thống đường mòn Hồ chí Minh trên đất Lào, hoặc len lỏi trong rừng tre gai Plei-Trap Valley, hay lúc tôi đang chỉ huy cả năm, sáu trăm quân trấn giữ Pleime, hoặc ải địa đầu Bu-Prang miền biên giới Việt Miên, tôi không lần nào quên nghe chương trình Giao Thừa của Đài Phát Thanh Quân Đội.

Trong các lán, có nhiều bạn tụ tập bóc lột nhau bằng những con bài. Xì phé, xập xám và mạt chược là những môn chơi phổ thông khắp nơi trong trại. Tôi đã chứng kiến nhiều anh thua bạc phải bán cả những quà cáp từ gia đình gởi vào, như kem đánh răng, thuốc lào, thuốc tây để trừ nợ.

Làm sao quên được? Lần đầu ra trận (Tháng Hai, 6966). Hôm đó, cũng vào một sáng đầu xuân, đơn vị tôi án binh dưới chân núi Trà Kiệu (Quảng Nam) chờ lệnh xuất phát. Tôi ngồi bên bờ nam sông Thu Bồn, say sưa nhìn những cánh F-9C, F-5A Hoa Kỳ đan nhau trên vùng trời bắc. Bên kia sông, vùng trách nhiệm của Trung Đoàn 56 Biệt Lập, khói đạn bom cuồn cuộn

Trên quốc lộ, xe lamb chạy xuôi ngược người người vội vàng buổi chợ cuối năm. Có vài bàn tay giơ lên ngoắc ngoắc về hướng trại tù, đôi người dân có liên hệ, hoặc ai đó còn nhớ tới chúng tôi, những sĩ quan cấp Tá của QLVNCH, những người bảo vệ chế độ đến giờ cuối cùng, và những người chậm chân, chạy không kịp, đang bị nhốt ở đây, trong khu nhà tù do chính tay Công Binh Việt Nam Cộng Hòa xây dựng lên trước đó nhiều năm.

đời ai biết trước,ngày mai ta sẽ ra sao
cuộc sống là bao,vì đâu ko mến thương nhau
người thì lao đao,người kia sống trong sang giàu
anh em một nhà mà không thấy đau lòng hay sao

Một thế hệ đã hát nó với cả bầu máu nóng trong tim. Bao nhiêu người thân của tôi, bao nhiêu bạn bè của tôi đã cống hiến tuổi trẻ và cả thân xác mình cho bài ca đó.

Khi chảo cơm bắt đầu sôi thì nhiều khách khất thực nước cơm đã cầm ca đứng đợi. Anh Cung cho vài người, mà cũng từ chối đôi người. Người có phần, thì riu ríu cám ơn, người không có phần tiu nghỉu ra về, miệng lầm bầm, “Đ.M, Đ.M ”

Sáng nay bầu trời mầu xanh, không một gợn mây. Từ hướng phi trường Biên Hòa, bên kia cánh đồng trồng khoai mì, những chiếc F5 thực tập lên, xuống, lượn vòng.

Tôi ở lán 79 thuộc K8 (lán là nhà, K là Khối, danh từ VC). Mỗi lán chứa khoảng hơn 95 tù nhân, trong lán 79 đó có vài cựu sĩ quan Đà Lạt gồm anh Trần Ngọc Dương (k65), Nguyễn Lành (k66), Hoàng Thế Bình (k68), Tạ Mạnh Huy (k69), khóa 75 có Ngô Văn Niếu và tôi (Vương Mộng Long). Lán tôi cách lán 67 vài thước. Lán 67 có ba anh Biệt Động Quân k75 Võ Bị là Nguyễn Cảnh Nguyên, Trịnh Trân, và Quách Thưởng. Trong cảnh thiếu đói thường xuyên, chúng tôi phải chia nhau từng mớ rau rền, tán đường thẻ, miếng cơm cháy.

Đến khi màn trình diễn của lán 79 vừa được giới thiệu, thì tôi bỏ chạy về lán. Tôi ngồi một mình trong cái nhà tôle vắng tanh. Nỗi đau đớn nhói tim tôi!

Nếu ta không thể tha thứ, không phải vì ta quá hẹp hòi, chỉ vì ta quá nhạy cảm và sự tổn thương trong ta quá sâu sắc. Đến nỗi chỉ vì một hình dung ấy thôi cũng khiến ta đau đáu, xót xa, quặn thắt.

Nhưng thà tay trắng để bắt đầu lại, còn hơn cứ mãi ôm lấy những điều đã không còn trọn vẹn, cứ mãi níu giữ người đã khiến ta phải hoài nghi.

Bài viết phổ biến
Thú vị
Tone gốc Cm: Capo 3 Đời ai biết trước ngày mai ta sẽ ra sao Cuộc sống là bao vì đâu không mến thương nhau Người thì lao đao còn Nguoi Thua Trong Trai Tim Hoang Chau Nghe download tải lời bài hát Người Thừa Trong Trái Tim thua mot nguoi dung tran thanh

Thông tin liên hệ

Điện thoại:
Email:
Website: